Nếu bạn tưởng tượng một xưởng sản xuất phải là nhà máy kín bưng, máy móc ầm ầm — thì xưởng Rạ ở Lâm Đồng sẽ khác hoàn toàn với hình dung đó.
Xưởng nằm ngay giữa một khoảng sân có cây đu đủ, dương xỉ, và mấy gốc cây cổ thụ. Căn nhà khung sắt, mái tôn, vách kính — nhìn xuyên vào trong thấy kệ sắt xếp đầy sản phẩm đang chờ phơi khô. Ánh đèn vàng hắt ra qua lớp kính lúc chiều muộn, ấm và chậm.
Bên trong xưởng kính ấy là nơi Rạ cân từng gram xi măng, bột đá, kaolin — trộn, rót vào khuôn silicone, rồi chờ. Trên những kệ sắt chạy dọc vách, hàng trăm cốc nến, phôi khuôn xếp ngay ngắn trong từng tầng. Mỗi mẻ đổ xong, sản phẩm được tháo khuôn rồi phơi tự nhiên ba đến bảy ngày — không lò nung, không nhiệt nhân tạo, chỉ có gió cao nguyên và nắng Lâm Đồng làm phần việc còn lại.
Rạ chọn đặt xưởng ở Di Linh không phải vì tiện, mà vì đúng. Khí hậu mát quanh năm giúp xi măng đóng rắn từ từ, ít nứt, bề mặt mịn hơn. Khoảng sân đất rộng đủ để phơi hàng tự nhiên mà không cần sấy. Và quan trọng nhất — cái chậm của cao nguyên hợp với cách Rạ làm việc: tỉ mỉ, không vội.
Mỗi cốc nến, mỗi chiếc diffuser bạn cầm trên tay đều đi qua cái xưởng nhỏ giữa vườn cây này. Không có dây chuyền nào ở đây — chỉ có tay người, khuôn silicone, và thời gian.
Nếu bạn đang tìm một xưởng để làm cùng, Rạ luôn sẵn sàng kể thêm 🌿
June 30, 2026
Câu chuyện Rạ
No Comments